Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đó mà nó đã 17. Nó rời quê cha đất tổ lên thành phố sinh sống từ lúc nó chưa đầy 5 tuổi…
Quê của nó đó, miền Đức Linh khắc nghiệt, trưa nắng cháy da, khuya lạnh thấu xương. Nó đứng trước dòng chảy của con sông quê hương, dòng chảy của thời gian, nó cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Nó thấy dường như nó bé lại và trở thành một người con của vùng đất nắng gió mà trong lòng nó luôn cất giữ.
Nó sống ở quê chỉ 5 năm, không lâu lắm. Thế mà đó là cả quãng trời tuổi thơ mà nó đã từng trải qua, biết bao nhiêu là kí ức đẹp, biết bao nhiêu là cái khổ của cuộc sống mà nó có được. Nó muốn ôm lấy tất cả và thu vào trong tâm trí của nó. Để nó biết rằng, nó là một đứa con trai trên vùng đất kì diệu này, nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn nó…
Dòng sông trước mắt nó cứ trôi đi, trôi đi về đâu, để rồi bao nhiêu kí ức đẹp của tiềm thức chợt ùa theo về dòng chảy của con sông quê…
Nó vẫn nhớ những mùa sen nở hồng rực, nó theo bác xuống cái ghe nhỏ hái sen. Nó thấy mình nhỏ nhoi biết nhường nào giữa cả một ao sen thắm sắc đưa hương ngát thơm. Bỗng dưng nó thấy cay cay sóng mũi, nó thấy thơm đến lạ lùng, mùi của quê hương yêu dấu.
Nó vẫn nhớ những mùa lúa chín, nó chạy dọc theo con đường ven ruộng lúa, nó tung tăng ôm lấy cả tình yêu mà đất trời ban tặng cho nó, cả vị ngọt ngào mà miền đất thân thương gửi gắm cho đứa con xa quê.
Nó vẫn nhớ dòng sông trước mắt vắt ngang qua làng nhỏ, nó nhớ cả những chiều vui đùa bên triền đê, rồi bao nhiêu trò chơi thuở bé hiện ra, nào là bịt mắt bắt dê, dàn trận cờ lau, rượt bắt…
Nó vẫn nhớ những cánh diều cao vút tận trời xanh. Nó ngửa cổ khao khát lấy cả một tương lai tươi đẹp, nó ao ước sẽ như cánh diều, bay thật cao thật xa đến chân trời mới và gặt hái được nhiều thành công.

Đứa trẻ 5 tuổi, là nó đó! Nhưng là của mười mấy năm về trước. Chợt chững lại, nó tự phục cái tôi 5 tuổi thuở ấy, mạnh mẽ, cứng rắn như một con quê thực thụ. Còn giờ thì nó đã 17, than ôi làm sao nó chịu đựng nỗi cái khắc nghiệt của vùng quê này khi nó đã quen với hơi thở của thành phố, đô thị.
Rồi nó lại chợt khơi lên tất cả cái gì đó thuộc về quá khứ của quê hương. Nó nhớ những mùa sen tàn, chỉ còn những chiếc ao trống, đám trẻ làng rủ nhau xếp thuyền giấy thả xuống ao. Còn riêng nó, nó còn gắn thêm ngọn nến nhỏ lên rồi chắp tay nguyện cầu một điều gì đó bé nhỏ và bí mật của thời thơ ấu…
Nó ngồi đó, ngắm mãi dòng sông mà không chán mắt. Nó chợt nhắm nhẹ đôi mắt, lắng nghe từng giai điệu của bài “thuyền giấy” đang rót nhẹ vào tim nó những khoảnh khắc rung động: Thuyền ơi, mau về, về với ngày xanh…

Nó chợt khao khát lấy một chút quê hương trở về trong con người nó. Nó muốn lắm, nó muốn trở thành thằng bé con, được tung tăng dcọ theo triền đê, cất lên những cánh diều mơ ước, được vô tư, mơ mộng thắp sáng cả một tuổi thơ xinh đẹp…
Nhưng làm sao được đây, thời gian trôi đi không như con thuyền, thuyền đi rồi thuyền về, nhưng thời gian đi rồi sẽ vẫn cứ trôi đi mãi mãi. Nó mở mắt tiếc nuối cả một vùng quê, cả một tuổi thơ mà nó đánh mất theo thời gian. Nó nhìn khắp một vùng trời, một cõi bình yên đang hiện hữu trước mắt, nó muốn chiếm lĩnh tất cả, nó tham lam níu trọn cả một khoảng khắc ngưng đọng. Nó ao ước con thuyền giấy năm xưa chợt quay về bến vắng, nơi nó đang ngồi trông ngóng, để nó quá khứ vẫn còn mỉm cười với nó.
Ôi, nó muốn hôn lên tất cả. Nó thấy bờ mi lai cay cay, nó không khóc, nó là đứa con mạnh mẽ của vùng đất này cơ mà! Nín đi, tôi ơi! Nhưng không thể nào, bất chợt hai hàng nước mắt lăn dài, nó thét thật to, gọi lấy quá khứ xinh đẹp: “Quê hương ơi, tôi yêu người!”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét